Tư tưởng Hồ Chí Minh về đoàn kết các dân tộc
Đoàn kết là cội nguồn sức mạnh của dân tộc Việt Nam. Trong suốt quá trình lãnh đạo cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn đặc biệt quan tâm đến vấn đề đoàn kết dân tộc, nhất là trong quan hệ giữa các dân tộc thiểu số và dân tộc Kinh, giữa miền núi và miền xuôi. Bằng những lời nói giản dị nhưng sâu sắc, Bác Hồ đã để lại những chỉ dẫn quý báu cho toàn Đảng, toàn dân ta về cách thức đoàn kết các dân tộc.

Trong Thư gửi Đại hội đại biểu các dân tộc thiểu số miền Nam lần thứ I, Bác căn dặn:
“Chúng ta phải thương yêu nhau, phải kính trọng nhau, phải giúp đỡ nhau để mưu hạnh phúc chung của chúng ta và con cháu chúng ta”
Khi nói chuyện với đồng bào tỉnh Yên Bái, Người nhấn mạnh:
“Đã gọi là đoàn kết thì phải giúp đỡ nhau như anh em trong nhà. Dân tộc nhiều người phải giúp đỡ dân tộc ít người, dân tộc ít người cần cố gắng làm ruộng. Hai bên phải giúp đỡ lẫn nhau. Dân tộc đông người không phải giúp qua loa, cũng như dân tộc ít người không nên ngồi chờ giúp. Một bên ra sức giúp, một bên ra sức làm. Giúp nhau thì việc gì cũng nhất định làm được”
Trong chuyến thăm tỉnh Lào Cai ngày 23–24/9/1958, Bác nói rõ:
“Đặc biệt, đối với đồng bào những dân tộc rất ít người như đồng bào Lô Lô thì các dân tộc đông người hơn càng phải giúp đỡ về mọi mặt”
Tiếp tục tư tưởng đó, khi nói chuyện với cán bộ và học sinh Trường Sư phạm miền núi Nghệ An (ngày 9/12/1961), Bác nhấn mạnh:
“Dân tộc nào đông hơn, tiến bộ hơn thì phải giúp đỡ các dân tộc khác để đều tiến bộ như nhau, đều đoàn kết như anh em một nhà”
Để khắc phục nguy cơ chia rẽ, kỳ thị dân tộc, Người nhắc nhở:
“Cán bộ địa phương, dân tộc, phải cố gắng học tập, đoàn kết chặt chẽ với cán bộ xuôi lên công tác, tránh tư tưởng dân tộc hẹp hòi. Tư tưởng dân tộc hẹp hòi là do bọn đế quốc phong kiến để lại. Bất kỳ dân tộc nào cũng đều là anh em một nhà, chia rẽ dân tộc là không tốt”
Trong bài nói chuyện với đồng bào và cán bộ tỉnh Cao Bằng (ngày 21/2/1961), nhân dịp kỷ niệm 20 năm Bác về nước, Người căn dặn:
“Đồng bào các dân tộc, không phân biệt lớn, nhỏ, phải yêu thương giúp đỡ lẫn nhau, phải đoàn kết chặt chẽ như anh em một nhà”
Tại Hội nghị tổng kết cuộc vận động hợp tác hóa nông nghiệp, phát triển sản xuất, kết hợp hoàn thành cải cách dân chủ ở miền núi (ngày 8/10/1961), Bác chỉ rõ:
“Các dân tộc miền núi đoàn kết chặt chẽ, các dân tộc thiểu số đoàn kết với dân tộc đa số” và“Muốn làm tốt công tác này, cán bộ, đảng viên và đoàn viên thanh niên lao động phải gương mẫu”
Đối với phụ nữ, một lực lượng nòng cốt trong phong trào cách mạng miền núi, tại Hội nghị cán bộ phụ nữ miền núi (ngày 19/3/1964), Bác ân cần dặn dò:
“Đồng bào miền núi, trước hết là chị em phụ nữ, cần phải đoàn kết chặt chẽ, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau”
Trong Thư gửi Đại hội Hợp tác xã và Đội sản xuất nông nghiệp tiên tiến miền núi và trung du (ngày 11/4/1964), Bác viết:
“Các dân tộc phải đoàn kết chặt chẽ muôn người như một, thương yêu giúp đỡ lẫn nhau”
Và tại Hội nghị Tuyên giáo miền núi (ngày 31/8/1963), Chủ tịch Hồ Chí Minh nhấn mạnh tư tưởng đoàn kết hai chiều giữa miền xuôi và miền núi:
“Đồng bào miền núi phải đoàn kết giúp đỡ đồng bào miền xuôi và đồng bào miền xuôi phải đoàn kết giúp đỡ đồng bào miền núi. Đó là hai phía, đó là chính sách dân tộc của Đảng”
Những lời dạy và chỉ dẫn của Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ thể hiện tư tưởng đoàn kết nhất quán và xuyên suốt, mà còn đặt nền móng cho chính sách dân tộc của Đảng ta ngày nay. Đoàn kết các dân tộc không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là yếu tố quyết định thành công của cách mạng, sự phát triển bền vững của đất nước.
Ban Biên tập






